Hôm nay,  

Giá Vàng Và Đô La

22/02/200500:00:00(Xem: 18877)
Từ hai tuần qua, giá vàng đã có nhiều biến động do đề nghị tăng giá vàng trong khối dự trữ của Quỹ Tiền tệ Quốc tế để xoá nợ cho các nước nghèo. Tình hình nảy ảnh hưởng tới VN ra sao"
Như nhiều sắc dân Á Châu, người Việt Nam cũng quen tích trữ tài sản dưới dạng quý kim là vàng. Qua cuộc trao đổi với kinh tế gia Nguyễn Xuân Nghĩa, đài RFA tìm hiểu về vấn đề này để dự đoán về giá vàng trong tương lai. Chương trình chuyên đề sẽ do Việt Long thực hiện...
Hỏi: Thưa ông Nguyễn Xuân Nghĩa, vàng là một tài sản quan trọng đối với nhiều người Việt Nam. Từ vài năm nay, giá vàng có chiều hướng tăng trong khi đô la Mỹ lại sụt. Liệu biến chuyển này có còn tiếp tục hay không và trước mắt, giá vàng sẽ tăng hay giảm"
-- Thưa, trước khi đi vào chi tiết, xin được nói ngay về mặt quy luật kinh tế, rằng ngược với lý luận của nhiều người, không phải giá vàng đã chi phối trị giá đồng Mỹ kim mà trái lại, tỷ giá Mỹ kim mới ảnh hưởng đến giá vàng. Vì vậy, nói chung về nguyên tắc, người ta cần dự đoán giá vàng căn cứ trên những biến chuyển của đồng đô la Mỹ. Tuy nhiên, từ vài tuần qua, giá vàng có sụt - và sụt mạnh hơn tỷ giá Mỹ kim so với đồng Euro - vì một số yếu tố đặc thù của thị trường vàng. Trong các yếu tố, có đề nghị của Anh là Quỹ Tiền tệ Quốc tế IMF nên nâng giá vàng hay các nước kỹ nghệ giàu có nên bán vàng trong khối dự trữ của IMF để IMF dư thanh khoản xoá nợ cho các nước nghèo. Khối vàng dự trữ của IMF là hơn 100 triệu ounces và khoản nợ của các nước nghèo, chủ yếu tại châu Phi, thì lên tới 80 tỷ đô la. Nếu nâng giá vàng thì các nước chủ nợ có thể có thêm chừng 34 tỷ.
Hỏi: Thưa vâng, chương trình kỳ này sẽ đề cập đến vấn đề đặc thù ấy để tìm hiểu về xu hướng chuyển động của vàng trên các thị trường quốc tế vì như nhiều sắc dân Á châu, người Việt Nam thường có thói quen tích trữ tài sản dưới hình thức là vàng.
-- Và có thể bị thiệt hại nếu cho rằng vàng sẽ còn lên giá trong khi giá vàng có thể sụt nếu so với đồng Mỹ kim vốn cũng đang trong chiều hướng sụt giá. Tuần qua chẳng hạn, giá vàng tại Việt Nam cũng lại tăng mạnh so với giá trước Tết. Mà giá vàng tại Việt Nam thường cao hơn giá vàng trên thị trường quốc tế. Tình hình trong mấy tháng tới có thể khác hẳn, cho nên người ta cần thận trọng hơn để khỏi bị thiệt hại.
Hỏi: Câu hỏi đầu tiên vì vậy là tìm hiểu về đề nghị của Anh đối với dự trữ vàng của IMF.
-- Từ vài tháng nay, Tổng trưởng Tài chính Anh là ông Gordon Brown đã đưa ra giải pháp cho các nước công nghiệp giàu có là nên đề nghị IMF nâng giá vàng trong khối dự trữ của mình, hoặc nên bán ra một số vàng trong khối dự trữ ấy, để IMF có dư thanh khoản, nôm na là tiền mặt, hầu có thể xoá nợ cho các nước nghèo. Đầu tháng Hai, ông Gordon đưa đề nghị ấy ra trước Quốc hội Anh và hôm mùng năm, tại hội nghị của nhóm G-7 gồm bảy nước kỹ nghệ hàng đầu của thế giới, giới chức lãnh đạo kinh tế tài chính đã yêu cầu IMF nghiên cứu đề nghị này trong vài tháng tới. Tổng giám đốc IMF là Rodrigo Rato sẽ báo cáo kết quả nghiên cứu tại hội nghị giữa năm của IMF vào tháng Tư ở Washington, D.C. Loại tin tức ấy khiến giá vàng sụt mạnh trên các thị trường quốc tế, trong khi hôm qua Thứ Hai 21, thông tấn Bloomberg lại loan tin là kết quả khảo sát giới mãi dịch vàng, giới đầu tư và các nhà phân tách cho thấy họ nghĩ rằng vàng sẽ còn lên giá tuần này.
Hỏi: Nói chung thì liệu đề nghị của Anh quốc có thành hình hay không"
-- Chúng ta không loại bỏ giả thuyết là các nước có thể quyết định điều chỉnh giá vàng cho cao hơn, nhưng tôi thiển nghĩ là giả thuyết vừa nâng giá vừa bán vàng ra lại khó thành vì một số lý do sau đây. Trước hết, nếu muốn bán vàng trong khối dự trữ của mình, IMF cần tham khảo ý kiến của một số quốc gia sản xuất vàng, thí dụ như Canada hay Nam Phi. Các xứ này thường chống lại quyết định trên vì sẽ gây thiệt hại cho họ. Thứ hai, IMF cần đạt một đa số rất cao, đến 85% tổng số đóng góp của các thành viên, nếu muốn điều chỉnh giá vàng hoặc bán vàng ra ngoài. Số phiếu của bảy nước trong nhóm thất hùng G-7 lại chỉ chiếm có 45% cho nên nhóm này có muốn bán vàng hoặc nâng giá vàng thì cũng không được, chưa kể là nhóm G-7 này cũng chưa thống nhất ý kiến về đề nghị của Anh. Riêng Hoa Kỳ, với sức nặng là 17,3% trong tài sản của IMF, thì chống lại đề nghị ấy và có muốn gì thì cũng còn phải được cả hai viện trên dưới của Quốc hội Mỹ đồng ý. Một ngày trước hội nghị của nhóm G-7, Thứ trưởng Tài chính Mỹ là ông John Taylor đã phát biểu rằng Hoa Kỳ sẽ cứu xét mọi giải pháp nhưng “chưa tin là nên bán vàng để xoá nợ”.
Hỏi: Đã có trường hợp nào mà IMF điều chỉnh giá vàng hay bán vàng để xoá nợ chăng"

-- Tháng 12 năm 1999, IMF đã quyết định nâng giá vàng, khoảng 12% trong khối dự trữ vàng của mình, tương đương với gần 13 triệu ounces, để có tiền xoá nợ cho các nước nghèo mà mắc nợ lớn. Quyết định ấy đã không làm vàng sụt giá một cách đáng kể. Đó là về việc điều chỉnh giá vàng. Về việc bán vàng thì từ 1976 đến 1980, IMF cũng đã có đưa vàng ra bán đấu giá, trước sau 23 triệu rưởi ounces, mà vàng không sụt giá vì quyết định đấu giá được báo trước và tiến hành công khai minh bạch. Điều rắc rối là quyết định của một số ngân hàng trung ương khi lặng lẽ bán vàng ra ngoài. Một số ngân hàng trung ương có thỏa thuận với nhau trong khuôn khổ Thỏa ước Vàng về loại quyết định ấy. Thí dụ như Pháp dự tính bán ra từ 500 đến 600 tấn trong thời hạn năm năm của Thỏa ước. Thụy Sĩ cũng loan báo quyết định là sẽ bán thêm 150 tấn tử nay đến tháng Tư, trong khi Argentina trù tính sẽ mua vàng, trước sau khoảng 55 tấn, nội trong năm nay. Đấy là loại trường hợp công khai. Ngược lại, có trường hợp kín đáo bán ra mà không thông báo, như Ngân hàng Dự trữ Australia tháng Sáu năm 1997 đã lặng lẽ bán ra 167 tấn, tương đương với hai tỷ Úc kim, làm giới đầu cơ hoang mang và giá vàng sụt đến mức thấp nhất kể từ 1986. Trường hợp ấy có thể đang xảy ra và trước mắt sẽ làm vàng sụt giá trong khi nhiều người lại tiên đoán là vì Mỹ kim mất giá, vàng sẽ tăng giá.
Hỏi: Nói cách khác thì giá vàng có thể lên hay xuống tùy hạn kỳ dự đoán phải không"
-- Thưa đúng vậy. Trong trung hạn thì giá vàng tính bằng Mỹ kim có thể sụt, trong khi ngay trong thời gian vài ba tuần tới thì vàng có thể tăng. Một số nhà phân tách thị trường vàng và thị trường hối đoái, tức là ngoại hối, dự đoán là vàng có thể tăng giá đến 430 hay 440 Mỹ kim một ounce trong vài tuần nữa, nhưng sau đó sẽ sụt đến khoảng 370 Mỹ kim. Thành thử, nói là vàng lên giá hay xuống giá vẫn chưa đủ chính xác, phải biết là lên lúc nào, xuống lúc nào và bao giờ thì điều ấy sẽ xảy ra. Chúng ta cần biết cả nhân lẫn duyên, nhân là lý do khiến giá cả có thể tăng hay giảm trong dài hạn, duyên là thời cơ diễn ra sự thể ấy ngay trong ngắn hạn. Việc IMF nâng giá vàng khó xảy ra, nhưng bán vàng thì có.
Hỏi: Tổng kết lại các yếu tố phức tạp này, ta cần nhìn vào loại dữ kiện gì để dự đoán"
-- Vâng, tôi xin tóm lược là tỷ giá đồng Mỹ kim chi phối giá vàng chứ không phải là vàng làm đô la lên hay xuống. Trong hạn kỳ vài ba năm, Mỹ kim sẽ còn sụt giá so với các loại ngoại tệ chính như đồng Yen Nhật hay đồng Euro Âu châu. Lý do là nạn khiếm hụt ngân sách và chi phó ngoại tệ của kinh tế Mỹ. Nhưng, trong ngắn hạn, vì kinh tế Mỹ hồi phục mạnh và nguy cơ lạm phát đang gia tăng nên hệ thống ngân hàng trung ương Mỹ sẽ tiếp tục tăng lãi suất, điều ấy khiến Mỹ kim lên giá. Cho đến nay, dù lãi suất cơ bản của Mỹ đã được điều chỉnh sau nhiều năm dài ở số không nếu so với tỷ lệ lạm phát, mức lãi suất này vẫn còn thấp nên sẽ còn phải tăng. Lãi suất của các thị trường Á châu, kể cả ở tại Việt Nam, sẽ phải điều chỉnh theo. Giá vàng vì vậy sẽ còn sụt chứ không tăng như người ta có thể dự đoán. Ngoài ra, vàng lên giá trên thế giới một phần cũng vì tình hình an ninh và cho đến nay, tình hình ấy trên toàn cầu đã có cải thiện. Nếu không theo dõi các yếu tố này thì mình sẽ bị bất ngờ khi vàng có thể sụt đến 370 đồng một ounce trong vài tháng tới.
Hỏi: Một câu hỏi liên hệ đến vấn đề thời sự, thưa ông. Trong chuyến thăm viếng Âu châu này của Tổng thống Hoa Kỳ George W. Bush, liệu Hoa Kỳ và các lãnh tụ Âu châu có thể đạt một thỏa thuận gì liên hệ đến kinh tế hay không"
-- Tôi thiển nghĩ rằng truyền thông Hoa Kỳ và Âu châu đều có tính chủ quan và nhìn từ mối quan tâm của mình ra nên chú trọng đến việc Tổng thống Bush sẽ nói gì với Tổng thống Pháp hay Thủ tướng Đức. Thực ra, Hoa Kỳ chẳng trông cậy gì nhiều ở khối Liên hiệp Âu châu hay ở hai nước có lập trường đối nghịch với mình là Pháp và Đức. Nói cho phũ phàng thì nhìn từ Hoa Kỳ, Âu châu không có trọng lượng đáng kể ngoài tính chất ngoại giao và tâm lý. Chuyến Âu du của ông Bush đáng chú ý nhất ở buổi gặp gỡ với Tổng thống Vladimir Putin của Liên bang Nga tại vùng đất xin gọi là trung lập là Cộng hoà Slovakia. Đáng chú ý vì Nga bị thất thế nặng - nhất là về an ninh - sau biến chuyển chính trị vừa qua tại Ukraina nên muốn biết là Hoa Kỳ dự tính những gì trên toàn lục địa Âu Á. Chuyện ấy chứ không phải là quan hệ giữa Âu châu với Mỹ mới là điều đáng theo dõi. Và vì vậy, chuyến đi này của ông Bush không có ảnh hưởng lập tức hay trực tiếp đến vấn đề kinh tế hay tỷ giá Mỹ kim so với đồng Euro của Âu châu.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Người ta hay ca ngợi tình yêu tuổi già như thể đó là đích đến viên mãn của mọi cuộc tình - hai người nắm tay nhau nhìn hoàng hôn, bình yên như trong tranh. Nhưng thực tế thì không phải cặp nào cũng may mắn như vậy. Có những cặp già đi cùng nhau không phải trong hạnh phúc mà trong đau khổ. Họ không chia tay vì già rồi, ly hôn tốn kém và xấu hổ. Họ không yêu nhau nhưng cũng không rời nhau. Họ sống chung một mái nhà như hai kẻ thù bị giam trong cùng một căn phòng, chờ xem ai chết trước để người còn lại được giải thoát. Đó là thứ bi kịch mà không ai muốn nhắc đến, nhưng nó tồn tại, âm thầm và đau đớn, trong biết bao gia đình.
Trong cái lạnh cắt da cắt thịt của cơn bão tuyết mùa Đông ở Minnesota, hai mạng người đã bị tước đoạt chóng vánh dưới tay các đặc vụ biên phòng (CBP) và Cảnh Sát Di Trú (ICE), những cơ quan thuộc Bộ Nội An (DHS.) Một lần nữa, chúng ta lại vật lộn với những câu hỏi cũ rích: Từ khi nào mà huy hiệu cảnh sát lại trở thành giấy phép để hành quyết và đồng thời là “kim bài miễn tử”?
Thảo Trường kể chuyện rất tỉnh. Ông không cần tố cáo, không cần gào thét. Chỉ tả: ban ngày, những đứa lớn chơi trò “cai tù” — đứa bắt, đứa bị bắt; quát tháo, tra hỏi, úp mặt vào tường. Tất cả đều học từ người lớn quanh mình. Những đứa còn nhỏ, chưa biết đi, ngồi nhìn. Có bà mẹ mang thai bị đánh đến sẩy thai, sinh con trong tù. Sinh xong, gửi con vào nhà trẻ để quay lại “lao động tốt”. Sáng, bọn nhỏ chạy theo cô giáo sang nhà trẻ để có ăn. Tối, chạy về khu B để kịp chỗ ngủ cạnh mẹ.
Thuế quan được áp dụng, rồi lại thu hồi; biện pháp quân sự được nêu ra như một chọn lựa, rồi bất chợt bị gạt sang một bên. Trong những tháng gần đây, kiểu hành vi thất thường, khó lường như vậy bỗng được nói tới nhiều trong các vòng bàn luận về đối ngoại, nhất là quanh Bạch Ốc, như thể đó là một thứ lợi khí chiến lược hơn là một nhược điểm của chính sách. Thật ra, chuyện ấy không mới. Những lời đe dọa ầm ỹ, những cú xoay trục bất ngờ trong chính sách, cùng lối phát biểu cố ý mập mờ từ lâu đã được dùng để làm đối phương mất thăng bằng, nhằm tìm thế thượng phong trên bàn cờ quốc tế. Trong ngôn ngữ quan hệ quốc tế, lối đó có tên hẳn hoi: “thuyết kẻ điên”.
Hôm qua, tại một tiệm làm tóc ở Chicago, một người đàn bà, còn mặc áo choàng giữa hai khách, dựng chiếc iPhone trước gương, quay một đoạn nói chuyện về ICE. Ba mươi giây. Đăng lên. Rồi nàng trở lại với công việc. Một giờ sau: không một người xem. Nàng xoá. Quay lại. Lần này dùng biểu tượng 🧊 thay cho chữ ICE, e rằng thuật toán để ý những từ “nhạy cảm”. Đăng lên. Đêm xuống, màn hình vẫn sáng trên tay. Vẫn là con số không. Sáng hôm sau, nàng quay ly cà phê latte. Đến trưa, đã ba nghìn lượt xem.
Sau 26 năm đàm phán, Liên minh châu Âu (EU) đã đạt được thỏa thuận ký kết Hiệp định Thương mại với khối MERCOSUR bao gồm Argentina, Brazil, Uruguay và Paraguay và sẽ hứa hẹn tạo ra những tác động sâu rộng về kinh tế, nông nghiệp, môi trường và địa chính trị cho cả hai bên...
Trong một đêm mùa Đông, an toàn trong căn phòng ấm, câu chuyện giữa những người sống đời di dân nhiều thập niên, dù cố gắng né tránh, rồi cũng trở về thực trạng nước Mỹ. Hành động của chính quyền liên bang buộc người Mỹ – đặc biệt là những ai đã từng nếm trải mùi vị của cuộc trốn chạy – phải tự hỏi mình: Chúng ta là ai khi bàn tay quyền lực siết chặt? Có phải chúng ta đang nhìn lịch sử độc tài tái diễn, trên một đất nước xa quê hương nửa vòng trái đất?
Sáng nay, mở trang mạng Việt Báo ra, tôi đi thẳng xuống những đề mục “comment” dưới các bài thời cuộc – cái phần mà lẽ ra chỉ để “tham khảo ý kiến độc giả”, vậy mà đọc vào thành cả một bữa no nê. Người ta không nói chuyện với nhau nữa, người ta ném vào nhau từng tràng chữ thô lỗ, cay nghiệt. Mỗi phe đều tin mình đang bảo vệ “sự thật”, nhưng nhìn kỹ thì cái sứt mẻ trước tiên chính là… văn hóa chữ nghĩa, rồi tới tự trọng.
Trong nhiều năm qua, diện mạo chính trị Trung Hoa dần khép lại dưới chiếc bóng ngày càng đậm của Tập Cận Bình. Chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” được mở rộng không ngừng, và đến năm 2025, cơ quan kiểm tra kỷ luật trung ương cho biết đã xử lý gần một triệu đảng viên, phản ánh một bộ máy thanh trừng vừa mang danh chống tham nhũng vừa củng cố uy quyền của người cầm đầu.
Trên đỉnh Davos năm nay, giữa tuyết trắng, cà phê nóng và những lời kêu gọi “đa phương, bền vững, trách nhiệm” - xuất hiện giữa quần hùng là một giọng nói “ngoại môn” chẳng xa lạ gì với chính trường: Donald Trump. Ông lên núi Thụy Sĩ không phải để trồng cây, bàn cứu khí hậu, hay nói chuyện hòa giải, mà để nói với thế giới một câu thẳng thừng: Greenland là “CỦA TÔI”. Bài diễn văn của tổng thống Hoa Kỳ mở đầu bằng một màn “điểm danh công trạng” đúng kiểu độc thoại: chỉ trong một năm trở lại Nhà Trắng, ông tuyên bố đã tạo nên “cuộc chuyển mình kinh tế nhanh và ngoạn mục nhất trong lịch sử nước Mỹ”, đánh bại lạm phát, bịt kín biên giới và chuẩn bị cho đà tăng trưởng “vượt mọi kỷ lục cũ” của nước Mỹ, hay “của bất kỳ quốc gia nào trên thế giới”.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.