Hôm nay,  

Gương Từ Thiện

20/03/200900:00:00(Xem: 8688)

Gương Từ Thiện

Pháp Hạnh
Thời điểm kinh tế khó khăn là lúc chúng ta cần tinh tấn và mở rộng tâm hồn nhất trong việc thiện nguyện và đóng góp giúp đỡ người nghèo vì chính lúc này là lúc những người hoạn nạn khó khăn cần sự giúp đỡ của chúng ta nhiều nhất.  Phước báo của sự thiện nguyện và đóng góp này cũng rất lớn và nhiều ý nghĩa.  Xin tất cả chúng ta hãy nhân cơ hội này mà tùy theo khả năng và quốc độ của mình mà tham gia từ thiện. 
 Ở Đài Loan, có một cụ bà thiện nguyện viên của hội từ thiện Phật giáo Từ Tế nay đã trên 80 tuổi mà vẫn hàng ngày đạp xe đạp đi thu nhận tiền từ thiện cho Hội và giúp sắp xếp hồ sơ, dọn dẹp trụ sở của Hội Từ Tế.  Cụ làm như vậy đã mấy chục năm rồi.  Nhìn cụ thật khỏe mạnh và hạnh phúc.  Cuộc sống của cụ thật đơn giản, nhưng đầy mãn nguyện.  Cụ nói rằng sự giàu có tâm linh mới là quan trọng.  Mới đây, cụ đã tặng luôn căn nhà của cụ cho sứ mạng từ thiện. 
 Cũng ở Đài Loan, có một nhà nông nọ, sau khi về hưu đã dành mảnh đất để cho mọi người thích làm từ thiện đến đó trồng trọt.  Mới đầu chỉ vài người sau đó lên tới 30 người.  Họ làm việc thật hăng hái và vui tươi.  Nhà nông này đã tạo được một vườn rau từ thiện thật quy mô để giúp đỡ người nghèo, người già cả, tàn tật trong vùng.  Ai cũng tìm thấy an lành khi chăm bón vườn rau tình thương này. 
 Các sĩ quan cảnh sát ở một tỉnh của Đài Loàn cũng trồng rau quả ở phía sau trụ sở của mình.  Trong giờ làm việc, khi căng thẳng, họ ra dọn vườn rau, và tìm sự an lạc.  Họ dự định sau khi thu hoạch sẽ tặng cho những người nghèo khó.  Một vị sĩ quan cảnh sát nói, "tâm chúng ta cũng như mảnh đất này; chúng ta cần phải liên tục chăm bón chúng, để chúng ta có thể được hướng đến những ý định từ ái, để bảo hộ hiểu và thương" ("Our hearts are like this land; we need to constantly exercise them, so we may be guided towards charitable intent, to guard our charitable understanding."). 
 Ở Los Angeles, 2 lần một tuần, thiện nguyện viên và nha sĩ tình nguyện của hội Từ Tế đến thăm, khám và chữa bệnh về răng miệng cho những người homeless.  Tuy biết người vô gia cư thường bị những chứng bệnh truyền nhiễm và tình trạng răng miệng rất kém, những thiện nguyện viên này vẫn tận tụy chăm sóc những người này thật tử tế.  Nhiều người homeless đã cảm động và đã đóng góp những đồng tiền ít ỏi của mình cho sứ mạng từ thiện của Hội Từ Tế.  Tình thương vì thế nhân rộng khắp nơi.
 Ở Thái Lan, Malaysia, Indonesia, Hong Kong, Nhat Bản, Sri Lanka, Miến Điện...các em học sinh trường Từ Tế học cách chăm sóc cho nhau, bảo vệ môi trường, biết ơn cha mẹ và thầy cô giáo.  Các em tập rửa chân cho cha mẹ, dâng trà, thi lễ thầy cô giáo...Nhiều em không những tham gia từ thiện, đi đến những nhà của người già yếu bệnh tật để giúp dọn dẹp, thăm hỏi...mà còn khuyến tấn được cha mẹ mình cùng tham gia.


 Ở Châu Phi, thiện nguyện viên Từ Tế chăm sóc trẻ em suy dinh dưỡng, người nhiễm HIV, bệnh nhân nghèo...Ở Jordan, thiện nguyện viên giúp người nghèo đói...Ở những vùng bị thiên tai hỏa hoạn, Từ Tế thường là tổ chức đầu tiên đến uỷ lạo, giúp đỡ, xây dựng những khu nhà ở và giúp tổ chức cuộc sống cho nạn nhân.  Đâu đâu họ đều để lại dấu ấn đẹp đẽ cho người dân ở đây.  Không phải chỉ giúp đỡ ngắn hạn, mà thiện nguyện viên Từ Tế còn tiếp tục theo dõi và giúp người nhận vượt qua khó khăn.
 Ngày nay, khi truyền thông vẫn còn đầy rẫy những tin tức tiêu cực, thì những thông tin về từ thiện này thật đáng mừng và khích lệ.  Những thiện nguyện viên là những vị Bồ tát đóng góp một cách cụ thể để chuyển hoá xã hội, tịnh hóa nhân tâm, và mang an vui lợi ích đến chúng sanh. 
 Để xem phim về những gương từ thiện đầy vị tha này và nhiều hoạt động xã hội khác, mời các bạn vào xem ở web site tin tức tiếng Anh của Đài Truyền Hình Đại Ái (Tình Thương Lớn) của Hội Từ Tế ở địa chỉ:
http://www.newdaai.tv/"view=detail&id=54210
 Link dưới đây còn lưu trữ tin tức từ thiện, xã hội, khoa học, môi trường và y tế rất bổ ích được phát hàng ngày của hội từ thiện Phật giáo Từ Tế.  Coi các chương trình này bạn sẽ cảm thấy rất vui, yêu đời, và đầy cảm hứng trong cuộc sống.  Nhớ chọn vào ngày phát hình (ví dụ: Da Ai Headlines_20090319, tức là ngày 19 tháng 3 năm 2009, rồi click vào vòng tròn nhỏ màu đỏ  300K với chữ 300K kế bên, bạn sẽ xem được ngay lập tức, còn muốn download để xem sau thì right click vào logo Window  300K rồi Save As...File này sẽ download để làm tư liệu). 
http://www.newdaai.tv/"view=item&id=101
 Muốn nghe các bài giảng của Đại Sư Chứng Nghiêm thì vào web site www.tzuchi.org, click vào Welcome, rồi tìm gốc trên bên phải (upper right corner) có hàng chữ Words of Wisdom, dưới hàng chữ này là hàng chữ "Watch Master's teachings online".  Hàng ngày đều có cập nhật bài giảng của Đại Sư Chứng Nghiêm từ chùa chính của Từ Tế tại Hoa Liên (Tịnh Tư Thất) ở Đài Loan.  Hội Từ Tế có 4 triệu thiện nguyện viên và hoạt động hầu như toàn thế giới.  Ni chúng của Từ Tế đều làm việc và thực hiện phương châm "một ngày không làm là một ngày không ăn".  Thiện nguyện viên chính quy cư sĩ đều thọ thập thiện và trãi qua các khóa huấn luyện.  Từ Tế có 4 sứ mạng là Từ thiện, Y tế, Giáo dục, và Văn hóa trong tinh thần thành tâm, liêm chính, tin cẩn, và chân thành.  Từ Tế tin vào sự bình đẳng của mọi chúng sanh và Phật tánh sẳn có nơi mỗi con người.  Với trái tim từ ái, người khá giả được niềm vui và phước báu nơi sự cho tặng, và người ngặt nghèo được sự an lạc và yên ổn.  Ba đại nguyện của Đại Sư Chứng Nghiêm là:
Thanh tịnh nhân tâm
Hài hoà xã hội
Giải trừ thế giới khỏi nạn tai.
 (Pháp Hạnh tổng hợp và lược dịch --  http://www.hoituthienphohien.com.)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Người ta hay ca ngợi tình yêu tuổi già như thể đó là đích đến viên mãn của mọi cuộc tình - hai người nắm tay nhau nhìn hoàng hôn, bình yên như trong tranh. Nhưng thực tế thì không phải cặp nào cũng may mắn như vậy. Có những cặp già đi cùng nhau không phải trong hạnh phúc mà trong đau khổ. Họ không chia tay vì già rồi, ly hôn tốn kém và xấu hổ. Họ không yêu nhau nhưng cũng không rời nhau. Họ sống chung một mái nhà như hai kẻ thù bị giam trong cùng một căn phòng, chờ xem ai chết trước để người còn lại được giải thoát. Đó là thứ bi kịch mà không ai muốn nhắc đến, nhưng nó tồn tại, âm thầm và đau đớn, trong biết bao gia đình.
Trong cái lạnh cắt da cắt thịt của cơn bão tuyết mùa Đông ở Minnesota, hai mạng người đã bị tước đoạt chóng vánh dưới tay các đặc vụ biên phòng (CBP) và Cảnh Sát Di Trú (ICE), những cơ quan thuộc Bộ Nội An (DHS.) Một lần nữa, chúng ta lại vật lộn với những câu hỏi cũ rích: Từ khi nào mà huy hiệu cảnh sát lại trở thành giấy phép để hành quyết và đồng thời là “kim bài miễn tử”?
Thảo Trường kể chuyện rất tỉnh. Ông không cần tố cáo, không cần gào thét. Chỉ tả: ban ngày, những đứa lớn chơi trò “cai tù” — đứa bắt, đứa bị bắt; quát tháo, tra hỏi, úp mặt vào tường. Tất cả đều học từ người lớn quanh mình. Những đứa còn nhỏ, chưa biết đi, ngồi nhìn. Có bà mẹ mang thai bị đánh đến sẩy thai, sinh con trong tù. Sinh xong, gửi con vào nhà trẻ để quay lại “lao động tốt”. Sáng, bọn nhỏ chạy theo cô giáo sang nhà trẻ để có ăn. Tối, chạy về khu B để kịp chỗ ngủ cạnh mẹ.
Thuế quan được áp dụng, rồi lại thu hồi; biện pháp quân sự được nêu ra như một chọn lựa, rồi bất chợt bị gạt sang một bên. Trong những tháng gần đây, kiểu hành vi thất thường, khó lường như vậy bỗng được nói tới nhiều trong các vòng bàn luận về đối ngoại, nhất là quanh Bạch Ốc, như thể đó là một thứ lợi khí chiến lược hơn là một nhược điểm của chính sách. Thật ra, chuyện ấy không mới. Những lời đe dọa ầm ỹ, những cú xoay trục bất ngờ trong chính sách, cùng lối phát biểu cố ý mập mờ từ lâu đã được dùng để làm đối phương mất thăng bằng, nhằm tìm thế thượng phong trên bàn cờ quốc tế. Trong ngôn ngữ quan hệ quốc tế, lối đó có tên hẳn hoi: “thuyết kẻ điên”.
Hôm qua, tại một tiệm làm tóc ở Chicago, một người đàn bà, còn mặc áo choàng giữa hai khách, dựng chiếc iPhone trước gương, quay một đoạn nói chuyện về ICE. Ba mươi giây. Đăng lên. Rồi nàng trở lại với công việc. Một giờ sau: không một người xem. Nàng xoá. Quay lại. Lần này dùng biểu tượng 🧊 thay cho chữ ICE, e rằng thuật toán để ý những từ “nhạy cảm”. Đăng lên. Đêm xuống, màn hình vẫn sáng trên tay. Vẫn là con số không. Sáng hôm sau, nàng quay ly cà phê latte. Đến trưa, đã ba nghìn lượt xem.
Sau 26 năm đàm phán, Liên minh châu Âu (EU) đã đạt được thỏa thuận ký kết Hiệp định Thương mại với khối MERCOSUR bao gồm Argentina, Brazil, Uruguay và Paraguay và sẽ hứa hẹn tạo ra những tác động sâu rộng về kinh tế, nông nghiệp, môi trường và địa chính trị cho cả hai bên...
Trong một đêm mùa Đông, an toàn trong căn phòng ấm, câu chuyện giữa những người sống đời di dân nhiều thập niên, dù cố gắng né tránh, rồi cũng trở về thực trạng nước Mỹ. Hành động của chính quyền liên bang buộc người Mỹ – đặc biệt là những ai đã từng nếm trải mùi vị của cuộc trốn chạy – phải tự hỏi mình: Chúng ta là ai khi bàn tay quyền lực siết chặt? Có phải chúng ta đang nhìn lịch sử độc tài tái diễn, trên một đất nước xa quê hương nửa vòng trái đất?
Sáng nay, mở trang mạng Việt Báo ra, tôi đi thẳng xuống những đề mục “comment” dưới các bài thời cuộc – cái phần mà lẽ ra chỉ để “tham khảo ý kiến độc giả”, vậy mà đọc vào thành cả một bữa no nê. Người ta không nói chuyện với nhau nữa, người ta ném vào nhau từng tràng chữ thô lỗ, cay nghiệt. Mỗi phe đều tin mình đang bảo vệ “sự thật”, nhưng nhìn kỹ thì cái sứt mẻ trước tiên chính là… văn hóa chữ nghĩa, rồi tới tự trọng.
Trong nhiều năm qua, diện mạo chính trị Trung Hoa dần khép lại dưới chiếc bóng ngày càng đậm của Tập Cận Bình. Chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” được mở rộng không ngừng, và đến năm 2025, cơ quan kiểm tra kỷ luật trung ương cho biết đã xử lý gần một triệu đảng viên, phản ánh một bộ máy thanh trừng vừa mang danh chống tham nhũng vừa củng cố uy quyền của người cầm đầu.
Trên đỉnh Davos năm nay, giữa tuyết trắng, cà phê nóng và những lời kêu gọi “đa phương, bền vững, trách nhiệm” - xuất hiện giữa quần hùng là một giọng nói “ngoại môn” chẳng xa lạ gì với chính trường: Donald Trump. Ông lên núi Thụy Sĩ không phải để trồng cây, bàn cứu khí hậu, hay nói chuyện hòa giải, mà để nói với thế giới một câu thẳng thừng: Greenland là “CỦA TÔI”. Bài diễn văn của tổng thống Hoa Kỳ mở đầu bằng một màn “điểm danh công trạng” đúng kiểu độc thoại: chỉ trong một năm trở lại Nhà Trắng, ông tuyên bố đã tạo nên “cuộc chuyển mình kinh tế nhanh và ngoạn mục nhất trong lịch sử nước Mỹ”, đánh bại lạm phát, bịt kín biên giới và chuẩn bị cho đà tăng trưởng “vượt mọi kỷ lục cũ” của nước Mỹ, hay “của bất kỳ quốc gia nào trên thế giới”.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.